夏夜徑山退上人蘭若納涼

南北朝 王錫
一入清涼境,不知有炎熱。山深雲氣濃,松茂月痕缺。 煩滌陰澗風,寒生幽崖雪。坐久身心間,禪鐙半明滅。 既遠紅塵網,復遇青蓮舌。相與談空空,性真亦了徹。
qīng liáng jìng   zhī yǒu yán shān shēn yún nóng   sōng mào yuè hén quē
fán yīn jiàn fēng   hán shēng yōu xuě zuò jiǔ shēn xīn jiān   chán dèng bàn míng miè
yuǎn hóng chén wǎng   qīng lián shé xiāng tán kōng kōng   xìng zhēn le chè