夏夜

宋代 陆游
龟息绵绵破五更,起扶藤杖并南荣。 择栖孤鹊尚三匝,司旦老鸡俄一鸣。 移坐徐看山月吐,脱巾聊受水风清。 不知竟是真仙未?夜夜神游白玉京。
guī mián mián gēng   téng zhàng bìng nán róng
què shàng sān   dàn lǎo é míng
zuò kàn shān yuè   tuō jīn liáo shòu shuǐ fēng qīng
zhī jìng shì zhēn xiān wèi   shén yóu bái jīng