下相岭抵白石韵

宋代 黄琮
荦确一径窄,马蹄不得骋。转步失寸分,万丈堕眢井。 毒雾昼未开,炎夏晓犹冷。莓苔翳杂树,惨绿浸衣领。 依微漏天光,一霎见曦景。卅里无人声,行行逐云影。
luò què jìng zhǎi   chěng zhuǎn shī cùn fēn   wàn zhàng duò yuān jǐng
zhòu wèi kāi   yán xià xiǎo yóu lěng méi tái shù   cǎn 绿 jìn lǐng
wēi lòu tiān guāng   shà jiàn jǐng rén shēng   xíng xíng zhú yún yǐng