下相嶺抵白石韻

宋代 黃琮
犖确一徑窄,馬蹄不得騁。轉步失寸分,萬丈墮眢井。 毒霧晝未開,炎夏曉猶冷。莓苔翳雜樹,慘綠浸衣領。 依微漏天光,一霎見曦景。卅里無人聲,行行逐雲影。
luò què jìng zhǎi   chěng zhuǎn shī cùn fēn   wàn zhàng duò yuān jǐng
zhòu wèi kāi   yán xià xiǎo yóu lěng méi tái shù   cǎn jìn lǐng
wēi lòu tiān guāng   shà jiàn jǐng rén shēng   xíng xíng zhú yún yǐng