夏晚望嵩亭有怀

唐代 罗邺
正怜云水与心违,湖上亭高对翠微。 尽日不妨凭槛望,终年未必有家归。 青蝉渐傍幽丛噪,白鸟时穿返照飞。 此地又愁无计住,一竿何处是因依。
zhèng lián yún shuǐ xīn wéi   shàng tíng gāo duì cuì wēi
jìn fáng píng kǎn wàng   zhōng nián wèi yǒu jiā guī
qīng chán jiàn bàng yōu cóng zào   bái niǎo shí chuān 穿 fǎn zhào fēi
yòu chóu zhù   gān 竿 chǔ shì yīn