下外江舟怀终南旧居

唐代 岑参
杉冷晓猿悲,楚客心欲绝。孤舟巴山雨,万里阳台月。 水宿已淹时,芦花白如雪。颜容老难赪,把镜悲鬓发。 早年好金丹,方士传口诀。敝庐终南下,久与真侣别。 道书谁更开,药灶烟遂灭。顷来压尘网,安得有仙骨。 岩壑归去来,公卿是何物。
shān lěng xiǎo yuán bēi   chǔ xīn jué zhōu shān   wàn yáng tái yuè
shuǐ 宿 yān shí   huā bái xuě yán róng lǎo nán chēng   jìng bēi bìn
zǎo nián hǎo jīn dān   fāng shì chuán kǒu jué zhōng nán xià   jiǔ zhēn bié
dào shū shuí gèng kāi   yào zào yān suì miè qǐng lái chén wǎng   ān yǒu xiān
yán guī lái   gōng qīng shì