峡山寺(传奇所记孙恪袁氏事,即此寺,至今
天开清远峡,地转凝碧湾。
我行无迟速,摄衣步孱颜。
山僧本幽独,乞食况未还。
云碓水自舂,松门风为关。
石泉解娱客,琴筑鸣空山。
佳人剑翁孙,游戏暂人间。
忽忆啸云侣,赋诗留玉环。
林空不可见,雾雨霾髻鬟。
tiān
天
kāi
开
qīng
清
yuǎn
远
xiá
峡
,
dì
地
zhuàn
转
níng
凝
bì
碧
wān
湾
。
wǒ
我
xíng
行
wú
无
chí
迟
sù
速
,
shè
摄
yī
衣
bù
步
chán
孱
yán
颜
。
shān
山
sēng
僧
běn
本
yōu
幽
dú
独
,
qǐ
乞
shí
食
kuàng
况
wèi
未
hái
还
。
yún
云
duì
碓
shuǐ
水
zì
自
chōng
舂
,
sōng
松
mén
门
fēng
风
wèi
为
guān
关
。
shí
石
quán
泉
jiě
解
yú
娱
kè
客
,
qín
琴
zhù
筑
míng
鸣
kōng
空
shān
山
。
jiā
佳
rén
人
jiàn
剑
wēng
翁
sūn
孙
,
yóu
游
xì
戏
zàn
暂
rén
人
jiān
间
。
hū
忽
yì
忆
xiào
啸
yún
云
lǚ
侣
,
fù
赋
shī
诗
liú
留
yù
玉
huán
环
。
lín
林
kōng
空
bù
不
kě
可
jiàn
见
,
wù
雾
yǔ
雨
mái
霾
jì
髻
huán
鬟
。