峽山寺(傳奇所記孫恪袁氏事,即此寺,至今

宋代 蘇軾
天開清遠峽,地轉凝碧灣。 我行無遲速,攝衣步孱顏。 山僧本幽獨,乞食況未還。 雲碓水自舂,松門風為關。 石泉解娛客,琴築鳴空山。 佳人劍翁孫,遊戲暫人間。 忽憶嘯雲侶,賦詩留玉環。 林空不可見,霧雨霾髻鬟。
tiān kāi qīng yuǎn xiá   zhuàn níng wān  
xíng chí   shè chán yán  
shān sēng běn yōu   shí kuàng wèi hái  
yún duì shuǐ chōng   sōng mén fēng wèi guān  
shí quán jiě   qín zhù míng kōng shān  
jiā rén jiàn wēng sūn   yóu zàn rén jiān  
xiào yún   shī liú huán  
lín kōng jiàn   mái huán