夏日闲书墨君堂壁二首

宋代 文同
先人有敝庐,涪水之东边。 我罢汉中守,归此聊息焉。 是时五六月,赤日烘遥天。 山川尽糁燥,草木皆焦燃。 尘襟既暂解,胜境乃独专。 高林抱深麓,清荫密石绵。 层岩敞户外,浅濑流窗前。 邀客上素琴,留僧酌寒泉。 竹簟白石枕,稳处只屡迁。 忽时乘高风,远望立云烟。 野兴极浩荡,俗虑无一缘。 气爽神自乐,世故便可捐。 却忆为吏时,荷重常满肩。 几案堆簿书,区处忘食眠。 冠带坐大暑,颡汗常涓涓。 每惧落深责,取适敢自便。 安闲获在兹,怳若梦游仙。 行将佩守符,复尔趋洋川。 山中岂不恋,事有势外牵。 尚子愿未毕,安能赋归田。
xiān rén yǒu   shuǐ zhī dōng bian  
hàn zhōng shǒu   guī liáo yān  
shì shí liù yuè   chì hōng yáo tiān  
shān chuān jǐn sǎn zào   cǎo jiē jiāo rán  
chén jīn zàn jiě   shèng jìng nǎi zhuān  
gāo lín bào shēn   qīng yīn shí mián  
céng yán chǎng wài   qiǎn lài liú chuāng qián  
yāo shàng qín   liú sēng zhuó hán quán  
zhú diàn bái shí zhěn   wěn chù zhǐ qiān  
shí chéng gāo fēng   yuǎn wàng yún yān  
xīng hào dàng   yuán  
shuǎng shén   shì biàn 便 juān  
què wèi shí   zhòng cháng mǎn jiān  
àn duī 簿 shū   chǔ wàng shí mián  
guàn dài zuò shǔ   sǎng hàn cháng juān juān  
měi luò shēn   shì gǎn biàn 便  
ān xián huò zài   huǎng ruò mèng yóu xiān  
xíng jiāng pèi shǒu   ěr yáng chuān  
shān zhōng liàn   shì yǒu shì wài qiān  
shàng yuàn wèi   ān néng guī tián