夏日听沈君弹琴诗三首 其三

明代 唐顺之
忽听使人惊,空山迸一声。能令草树里,齐作秋虫鸣。 暂与松风远,还同石涧清。曲终人欲散,纤月照南楹。
tīng shǐ 使 rén jīng   kōng shān bèng shēng néng lìng cǎo shù   zuò qiū chóng míng    
zàn sōng fēng yuǎn   hái tóng shí jiàn qīng zhōng rén sàn xiān   yuè zhào nán yíng