夏日聽沈君彈琴詩三首 其三

明代 唐順之
忽聽使人驚,空山迸一聲。能令草樹里,齊作秋蟲鳴。 暫與松風遠,還同石澗清。曲終人慾散,纖月照南楹。
tīng shǐ 使 rén jīng   kōng shān bèng shēng néng lìng cǎo shù   zuò qiū chóng míng    
zàn sōng fēng yuǎn   hái tóng shí jiàn qīng zhōng rén sàn xiān   yuè zhào nán yíng