夏日旧疢间发

宋代 宋祁
老至非无素,忧来讵一源。 河鱼真得疾,床蚁误成喧。 嗲咀供晨匕,蹒跚逼夕轩。 何宜忝蓬观,祗合令文园。 霜挫颠毛秃,云添眼膜昏。 问天宁有祷,依佛即忘言。 燕麦摇风砌,蚌苔压雨垣。 冒荣难自效,三宿恋君恩。
lǎo zhì fēi   yōu lái yuán  
zhēn   chuáng chéng xuān  
diē gōng chén   pán shān xuān  
tiǎn péng guān   zhī lìng wén yuán  
shuāng cuò diān máo   yún tiān yǎn hūn  
wèn tiān níng yǒu dǎo   wàng yán  
yān mài yáo fēng   bàng tái yuán  
mào róng nán xiào   sān xiǔ 宿 liàn jūn ēn