夏日湖亭试笔

宋代 文同
亭台清凉水竹净,爱此来避蚊与蝇。 莲花窥人类楚女,野鸟弹舌如胡僧。 旋来开卷坐松荫,却把钓竿沿石棱。 二年何幸尔足乐,惭报上恩无所能。
tíng tái qīng liáng shuǐ zhú jìng   ài lái wén yíng  
lián huā kuī rén lèi chǔ   niǎo tán shé sēng  
xuán lái kāi juàn zuò sōng yīn   què diào gān 竿 yán 沿 shí léng  
èr nián xìng ěr   cán bào shàng ēn suǒ néng