夏日感旧

宋代 陆游
吴人那惯粟浆酸,茶碗聊沾舌本乾。 身病不堪闲客搅,日长惟忆异书看。 流年冉冉谁能驻?长夏迢迢亦已残。 步有新船君贺我,西风先梦上严滩。
rén guàn jiāng suān   chá wǎn liáo zhān shé běn qián  
shēn bìng kān xián jiǎo   zhǎng wéi shū kàn  
liú nián rǎn rǎn shuí néng zhù   cháng xià tiáo tiáo cán  
yǒu xīn chuán jūn   西 fēng xiān mèng shàng yán tān