夏日,奉酬汪使君

元代 范梈
浮云无时停,浮云有时停。停云在何方?乃值初雨星。 我亦毒炎伏,欢言酒盈瓶。解带斟酌之,醉已万虑轻。 飘飘翼长风,便欲东南征。林壑盖青天,上与霞雾争。 安得径至此?念之触中情。使君新诗来,陈义富且精。 私惭应涉浅,如畜不充籯。忘已量须进,兹乃圣所营。 冰然内热解,始识道非名。
yún shí tíng   yún yǒu shí tíng tíng yún zài fāng   nǎi zhí chū xīng
yán   huān yán jiǔ yíng píng jiě dài zhēn zhuó zhī   zuì wàn qīng
piāo piāo cháng fēng   biàn 便 dōng nán zhēng lín gài qīng tiān   shàng xiá zhēng
ān jìng zhì   niàn zhī chù zhōng qíng shǐ 使 jūn xīn shī lái   chén qiě jīng
cán yīng shè qiǎn   chù chōng yíng wàng liàng jìn   nǎi shèng suǒ yíng
bīng rán nèi jiě   shǐ shí dào fēi míng