夏日

唐代 韦应物
已谓心苦伤,如何日方永。无人不昼寝,独坐山中静。 悟澹将遣虑,学空庶遗境。积俗易为侵,愁来复难整。
wèi xīn shāng   fāng yǒng rén zhòu qǐn   zuò shān zhōng jìng
dàn jiāng qiǎn   xué kōng shù jìng wèi qīn   chóu lái nán zhěng