夏日

唐代 韋應物
已謂心苦傷,如何日方永。無人不晝寢,獨坐山中靜。 悟澹將遣慮,學空庶遺境。積俗易為侵,愁來復難整。
wèi xīn shāng   fāng yǒng rén zhòu qǐn   zuò shān zhōng jìng
dàn jiāng qiǎn   xué kōng shù jìng wèi qīn   chóu lái nán zhěng