晓作

宋代 吕南公
雨恶天光淡,风高晚气清。四檐喧急溜,一枕厌寒声。 世虑漫沉想,此心还不平。搔捞下书榻,坐对纸窗明。
è tiān guāng dàn   fēng gāo wǎn qīng yán xuān liū   zhěn yàn hán shēng    
shì màn chén xiǎng   xīn hái píng sāo lāo xià shū zuò   duì zhǐ chuāng míng