晓自银林至东灞登舟,寄宣城亲戚

宋代 范成大
晓山障望眼,脉脉紫翠横。 澄江已不见,况乃江上城。 结束治野装,木末浮三星。 羸马陇头嘶,小车谷中鸣。 亭亭东灞树,练练绿浦明。 篙师笑迎我,新涨没苹汀。 径投一叶去,云水相与平。 聊将尘土面,照此玻璃清。 怀我二三友,高堂晨与兴。 风细桐叶坠,露浓荷尽倾。 凝香绕燕几,安知路傍情。
xiǎo shān zhàng wàng yǎn   cuì héng
chéng jiāng jiàn   kuàng nǎi jiāng shàng chéng
jié shù zhì zhuāng   sān xīng
léi lǒng tóu   xiǎo chē zhōng míng
tíng tíng dōng shù   liàn liàn 绿 míng
gāo shī xiào yíng   xīn zhǎng méi píng tīng
jìng tóu   yún shuǐ xiàng píng
liáo jiāng chén miàn   zhào qīng
huái 怀 èr sān yǒu   gāo táng chén xīng
fēng tóng zhuì   nóng jǐn qīng
níng xiāng rào yàn   ān zhī bàng qíng