小至

宋代 陈昂
天涯除客子,何者却飘蓬。 病待微阳起,诗怜小至穷。 峰阴分鬼火,溪北断渔筒。 闷坐梅花下,吹来酿雪风。
tiān chú   zhě què piāo péng  
bìng dài wēi yáng   shī lián xiǎo zhì qióng  
fēng yīn fēn guǐ huǒ   běi duàn tǒng  
mèn zuò méi huā xià   chuī lái niàng xuě fēng