效渊明

宋代 洪迈
人生本无事,况我麋鹿姿。 一堕世网中,永与林壑辞。 此行独何事,岂不为寒饥。 弱岁慕古人,颇觉世好卑。 那知齿发迈,终然此心违。 春风到山泽,鱼鸟亦知时。 我行何日休,流目瞻长岐。 且用陶翁言,一觞聊可挥。
rén shēng běn shì   kuàng 鹿 姿  
duò shì wǎng zhōng   yǒng lín  
xíng shì   wéi hán  
ruò suì rén   jué shì hǎo bēi  
zhī chǐ 齿 mài   zhōng rán xīn wéi  
chūn fēng dào shān   niǎo zhī shí  
xíng xiū   liú zhān zhǎng  
qiě yòng táo wēng yán   shāng liáo huī