哓莺

宋代 田锡
春宵已阑更点急,烟柳蒙蒙露花溼。 画堂深邃楼阁寒,碧纱窗中月华入。 早莺百啭催朝阳,簧言绮语何铿锵。 云飞雨散梦初破,闻时满枕梨花香。 声宛转,十三弦高指拨软。 宫喉徵舌多改变,圆於珠, 细於线。韵玲珑, 湘纪调瑟烟霭中。珠缨宝玦遽相触, 东风细响修篁丛。或织柔兮同彩缕, 绣得际,菊花毛衣金作袂。 一片苏张俊辩心,长与春皇巧游说。
chūn xiāo lán gēng diǎn   yān liǔ méng méng huā shī  
huà táng shēn suì lóu hán   shā chuāng zhōng yuè huá  
zǎo yīng bǎi zhuàn cuī zhāo yáng   huáng yán kēng qiāng  
yún fēi sàn mèng chū   wén shí mǎn zhěn huā xiāng  
shēng wǎn zhuǎn   shí sān xián gāo zhǐ ruǎn  
gōng hóu zhēng shé duō gǎi biàn   yuán zhū  
xiàn 线 yùn líng lóng    
xiāng tiáo yān ǎi zhōng zhū yīng bǎo jué xiāng chù    
dōng fēng xiǎng xiū huáng cóng huò zhī róu tóng cǎi    
xiù   huā máo jīn zuò mèi  
piàn zhāng jùn biàn xīn   zhǎng chūn huáng qiǎo yóu shuì