萧閒堂诗

宋代 米芾
谁起萧閒堂,图赞凡丑质。昧昧起我思,有怀斯士吉。 吾生终不逢,二陵已相失。苟养走四方,公卿更绝迹。 向老交渐稀,背憎十六七。丰吾九畹兰,任汝满地棘。 我岂萧閒人,偶然得空壁。美哉何方彦,精绝入妙笔。 君不愧顾长康,取媚桓温图九锡。我不愧孟浩然,缓策京山遇摩诘。 前此交道久不康,纷纷白头多不卒。呜呼纷纷白头多不卒,回首此君应辟易。
shuí xiāo xián táng   zàn fán chǒu zhì mèi mèi yǒu   huái 怀 shì    
shēng zhōng féng   èr líng xiāng shī gǒu yǎng zǒu fāng gōng   qīng gèng jué    
xiàng lǎo jiāo jiàn   bèi zēng shí liù fēng jiǔ wǎn lán rèn   mǎn    
xiāo xián rén   ǒu rán kòng měi zāi fāng yàn jīng   jué miào    
jūn kuì cháng kāng   mèi huán wēn jiǔ kuì mèng hào rán huǎn   jīng shān jié    
qián jiāo dào jiǔ kāng   fēn fēn bái tóu duō fēn fēn bái tóu duō huí   shǒu jūn yìng