晓同叔直出寺拂读朱菊水所携谭友夏岳记

明代 王夫之
登径惊林泉,知有高人址。昨宵话霜月,寒河固盈耳。 星光问吟啸,松根想屐齿。是日青天高,一石映绿峙。 朝暾不敢惜,白光满蘋芷。夏子发笑言,循池累径此。 似有神护蔽,珍重以需子。遥秀岂敢蒙,道孤无出美。 勉以答古人,双影恋流水。
dēng jìng jīng lín quán   zhī yǒu gāo rén zhǐ zuó xiāo huà shuāng yuè hán   yíng ěr    
xīng guāng wèn yín xiào   sōng gēn xiǎng chǐ 齿 shì qīng tiān gāo   shí yìng zhì 绿    
zhāo tūn gǎn   bái guāng mǎn píng zhǐ xià xiào yán xún   chí lèi jìng    
shì yǒu shén   zhēn zhòng zi yáo xiù gǎn méng dào   chū měi    
miǎn rén   shuāng yǐng liàn liú shuǐ