孝松为故华亭贰尹吴君赋

明代 顾清
君昔哦松古华亭,我方挟书游县城。流风善政尚能忆,未省至孝通神明。 郎君京华报君讣,握手道边双涕横。潜光隐德有如此,如君岂独堪为丞。 乾坤茫茫日月速,斯人已复从先茔。茔前郁郁万松树,总是君手栽培成。 乡人重君不忍斥,指点苍翠歌仪刑。秋霜春雨几悲怆,大篇长句何铿鍧。 松兮节操本自贞,何幸遇君增令名。田家紫荆尚千岁,何况美与参骞并。 我歌孝松君敬听,古来万化由家庭。行将东海甘棠树,并入朱弦流颂声。
jūn ò sōng huá tíng   fāng jiā shū yóu xiàn chéng liú fēng shàn zhèng shàng néng   wèi shěng zhì xiào tōng shén míng
láng jūn jīng huá bào jūn   shǒu dào biān shuāng héng qián guāng yǐn yǒu   jūn kān wèi chéng
qián kūn máng máng yuè   rén cóng xiān yíng yíng qián wàn sōng shù   zǒng shì jūn shǒu zāi péi chéng
xiāng rén zhòng jūn rěn chì   zhǐ diǎn cāng cuì xíng qiū shuāng chūn bēi chuàng   piān cháng kēng hōng
sōng jié cāo běn zhēn   xìng jūn zēng lìng míng tián jiā jīng shàng qiān suì   kuàng měi cān qiān bìng
xiào sōng jūn jìng tīng   lái wàn huà yóu jiā tíng xíng jiāng dōng hǎi gān táng shù   bìng zhū xián liú sòng shēng