晓晴坐流止亭俯视山下眠云有作

明代 释宗泐
非烟非雾晓濛濛,万象都归一气中。深似海时初歇雨,白于绵处不随风。 得閒渐有还山意,偃卧宁无泽物功。亭际老僧来倚槛,只疑下界顿成空。
fēi yān fēi xiǎo méng méng   wàn xiàng dōu guī zhōng shēn shì hǎi shí chū xiē   bái mián chù suí fēng
xián jiàn yǒu hái shān   yǎn níng gōng tíng lǎo sēng lái kǎn   zhǐ xià jiè dùn chéng kōng