曉晴坐流止亭俯視山下眠雲有作

明代 釋宗泐
非煙非霧曉濛濛,萬象都歸一氣中。深似海時初歇雨,白於綿處不隨風。 得閒漸有還山意,偃臥寧無澤物功。亭際老僧來倚檻,只疑下界頓成空。
fēi yān fēi xiǎo méng méng   wàn xiàng dōu guī zhōng shēn shì hǎi shí chū xiē   bái mián 綿 chù suí fēng
xián jiàn yǒu hái shān   yǎn níng gōng tíng lǎo sēng lái kǎn   zhǐ xià jiè dùn chéng kōng