晓晴

宋代 周紫芝
曈昽晓色上帘旌,吹尽江头滴雨声。百岁一生常苦恼,三春几日好晴明。 从他落絮随人去,但趁青山放脚行。尚有诗肠新鼓吹,满携樽酒听黄莺。
tóng lóng xiǎo shàng lián jīng   chuī jǐn jiāng tóu shēng bǎi suì shēng cháng nǎo sān   chūn hǎo qíng míng    
cóng luò suí rén   dàn chèn qīng shān fàng jiǎo xíng shàng yǒu shī cháng xīn chuī mǎn   xié zūn jiǔ tīng huáng yīng