晓起即景寄敬亭

清代 敦敏
春寒连日阴,云浓低欲坠。昨夜纸窗鸣,凉气入梦寐。 晓起舒望眼,雪花飘如繸。到地忽如无,旋空纷似织。 毕竟阳和胜,雨洒花台渍。迸土草半青,染烟柳还悴。 松轩高卧人,诗思何处寄?明朝拟载酒,小话联床醉。 遥登控鹤峰,一眺西园翠。
chūn hán lián yīn   yún nóng zhuì zuó zhǐ chuāng míng   liáng mèng mèi
xiǎo shū wàng yǎn   xuě huā piāo suì dào   xuán kōng fēn shì zhī
jìng yáng shèng   huā tái bèng cǎo bàn qīng   rǎn yān liǔ hái cuì
sōng xuān gāo rén   shī chǔ   míng cháo zài jiǔ   xiǎo huà lián chuáng zuì
yáo dēng kòng fēng   tiào 西 yuán cuì