小憩二龙争珠,盖两长岭夹一圜峰故名。自此

宋代 杨万里
田路直复萦,肩舆斜还正。 如何晴三日,犹自滑一径。 缺岸有危践,方轸无稳兴。 不跌先独惊,稍坦深自庆。 肯信坐者安,不及行者病。 昨来九轨涂,可思不可更。 忽逢两苍虯,争此一照乘。 颇欲问故老,双争谁孤胜。 水声乱人语,一辞无真听。 轻风泛秧畴,众绿久未定。 崎岖从此始,辛苦何时竟。
tián zhí yíng   jiān xié hái zhèng  
qíng sān   yóu huá jìng  
quē àn yǒu wēi jiàn   fāng zhěn wěn xīng  
diē xiān jīng   shāo tǎn shēn qìng  
kěn xìn zuò zhě ān   xíng zhě bìng  
zuó lái jiǔ guǐ   gèng  
féng liǎng cāng qiú   zhēng zhào chéng  
wèn lǎo   shuāng zhēng shuí shèng  
shuǐ shēng luàn rén   zhēn tīng  
qīng fēng fàn yāng chóu   zhòng 绿 jiǔ wèi dìng  
cóng shǐ   xīn shí jìng