小憩二龍爭珠,蓋兩長嶺夾一圜峰故名。自此

宋代 楊萬里
田路直復縈,肩輿斜還正。 如何晴三日,猶自滑一徑。 缺岸有危踐,方軫無穩興。 不跌先獨驚,稍坦深自慶。 肯信坐者安,不及行者病。 昨來九軌塗,可思不可更。 忽逢兩蒼虯,爭此一照乘。 頗欲問故老,雙爭誰孤勝。 水聲亂人語,一辭無真聽。 輕風泛秧疇,眾綠久未定。 崎嶇從此始,辛苦何時竟。
tián zhí yíng   jiān 輿 xié hái zhèng  
qíng sān   yóu huá jìng  
quē àn yǒu wēi jiàn   fāng zhěn wěn xīng  
diē xiān jīng   shāo tǎn shēn qìng  
kěn xìn zuò zhě ān   xíng zhě bìng  
zuó lái jiǔ guǐ   gèng  
féng liǎng cāng qiú   zhēng zhào chéng  
wèn lǎo   shuāng zhēng shuí shèng  
shuǐ shēng luàn rén   zhēn tīng  
qīng fēng fàn yāng chóu   zhòng jiǔ wèi dìng  
cóng shǐ   xīn shí jìng