晓起

宋代 范成大
帘额绣波荡漾,烛盘红泪阑干。 梦里五更风急,愁边一半春残。
lián é xiù dàng yàng   zhú pán hóng lèi lán gān  
mèng gēng fēng   chóu biān bàn chūn cán