晓冷

宋代 韩淲
晓雾知犹冷,初阳觉更和。午风吹不断,夜气暑还多。 帘槛翻黄蝶,灯窗扑白蛾。晚春初夏际,蚕麦复如何。
xiǎo zhī yóu lěng   chū yáng jué gèng fēng chuī duàn   shǔ hái duō    
lián kǎn fān huáng dié   dēng chuāng bái é wǎn chūn chū xià cán   mài