曉冷

宋代 韓淲
曉霧知猶冷,初陽覺更和。午風吹不斷,夜氣暑還多。 簾檻翻黃蝶,燈窗撲白蛾。晚春初夏際,蠶麥復如何。
xiǎo zhī yóu lěng   chū yáng jué gèng fēng chuī duàn   shǔ hái duō    
lián kǎn fān huáng dié   dēng chuāng bái é wǎn chūn chū xià cán   mài