晓镜四吟有记

宋代 章甫
屴崱峰高寺涌泉,松阴翠粒破晴烟。灵源有隙能开窍,喝水无声不闹禅。 石鼓风鸣青嶂外,通霄路在白云边。人间亦有蓬莱景,到此登临即是仙。
fēng gāo yǒng quán   sōng yīn cuì qíng yān líng yuán yǒu néng kāi qiào   shuǐ shēng nào chán    
shí fēng míng qīng zhàng wài   tōng xiāo zài bái yún biān rén jiān yǒu péng lái jǐng dào   dēng lín shì xiān