曉鏡四吟有記

宋代 章甫
屴崱峰高寺湧泉,松陰翠粒破晴煙。靈源有隙能開竅,喝水無聲不鬧禪。 石鼓風鳴青嶂外,通霄路在白雲邊。人間亦有蓬萊景,到此登臨即是仙。
fēng gāo yǒng quán   sōng yīn cuì qíng yān líng yuán yǒu néng kāi qiào   shuǐ shēng nào chán    
shí fēng míng qīng zhàng wài   tōng xiāo zài bái yún biān rén jiān yǒu péng lái jǐng dào   dēng lín shì xiān