肖继纯寄白话诗三章,首章有问道于盲之意。予惭非其选,复久不作新诗,乃以此旧体相寄

近现代 卢青山
诗是少年事,西人解妙理。弱冠加头来,诗思出头避。 嗟予已三十,并发将秃萎。安有无穷怀,如草茁无已? 少艾真春风,出语吐兰蕙;远寄穷山间,使我眼一喜。 谬望愧难当,指鹿为马矣。然已蒙投桃,安可无报李? 譬犹驽蹄蹶,亦思驰数里;势难追春风,差可见秋气。 新道畏蹉跌,旧途或尚记?宁怯蹒跚姿,而负殷勤意? 故人昔相同,少年颇狂肆。酒醉争飞扬,杂然书满纸。 只今如飘花,流落江海涘。阑珊简牍空,辗转劳尘里。 每忆一怆然,欲作心已死。岂期寂寞怀,复来新雨洗? 交稀情易重,花孤愈无比。报此诗非诗,与子共勉励。
shī shì shào nián shì   西 rén jiě miào ruò guàn jiā tóu lái   shī chū tóu
jiē sān shí   bìng jiāng wēi ān yǒu qióng huái 怀   cǎo zhuó  
shào ài zhēn chūn fēng   chū lán huì   yuǎn qióng shān jiān   shǐ 使 yǎn
miù wàng kuì nán dāng   zhǐ 鹿 wéi rán méng tóu táo   ān bào  
yóu juě   chí shù   shì nán zhuī chūn fēng   chā jiàn qiū
xīn dào wèi cuō diē   jiù huò shàng   níng qiè pán shān 姿   ér yīn qín  
rén xiāng tóng   shào nián kuáng jiǔ zuì zhēng fēi yáng   rán shū mǎn zhǐ
zhī jīn piāo huā   liú luò jiāng hǎi lán shān jiǎn kōng   zhǎn zhuǎn láo chén
měi chuàng rán   zuò xīn huái 怀   lái xīn  
jiāo qíng zhòng   huā bào shī fēi shī   zi gòng miǎn