小姑山谣

元代 欧阳应
小姑近在水中央,薜荔为衣兰佩香。翡翠奋翼青霞光,宛其螓首蛾眉长。 紫金芙蓉出绿波,白玉台镜开青螺。涉江浩荡兴无极,临风窈窕扬清歌。 大姑阿姨寄传语,相望烟波奈何许。日暖江南满白蘋,金钗落地湍风起。
xiǎo jìn zài shuǐ zhōng yāng   wèi lán pèi xiāng fěi cuì fèn qīng xiá guāng wǎn   qín shǒu é méi zhǎng    
jīn róng chū 绿   bái tái jìng kāi qīng luó shè jiāng hào dàng xīng lín   fēng yǎo tiǎo yáng qīng    
ā zhuàn   xiāng wàng yān nài nuǎn jiāng nán mǎn bái píng jīn   chāi luò tuān fēng