效古秋夜长

唐代 钱起
秋汉飞玉霜,北风扫荷香。含情纺织孤灯尽, 拭泪相思寒漏长。檐前碧云静如水,月吊栖乌啼鸟起。 谁家少妇事鸳机,锦幕云屏深掩扉。白玉窗中闻落叶, 应怜寒女独无衣。
qiū hàn fēi shuāng   běi fēng sǎo xiāng hán qíng fǎng zhī dēng jǐn  
shì lèi xiāng hán lòu zhǎng yán qián yún jìng shuǐ   yuè diào niǎo
shuí jiā shào shì yuān   jǐn yún píng shēn yǎn fēi bái chuāng zhōng wén luò  
yīng lián hán