晓登灵梵寺阁二首

宋代 张嵲
晨气雾露除,初日照高阁。 青山偪岁昏,碧树霜余落。 俯涧爱鸣泉,临郊美华薄。 幽情欻自欣,乡念频成愕。 且寄当日闲,无论今与昨。
chén chú   chū zhào gāo  
qīng shān suì hūn   shù shuāng luò  
jiàn ài míng quán   lín jiāo měi huá báo  
yōu qíng chuā xīn   xiāng niàn pín chéng è  
qiě dāng xián   lùn jīn zuó