曉登靈梵寺閣二首

宋代 張嵲
晨氣霧露除,初日照高閣。 青山偪歲昏,碧樹霜余落。 俯澗愛鳴泉,臨郊美華薄。 幽情欻自欣,鄉念頻成愕。 且寄當日閒,無論今與昨。
chén chú   chū zhào gāo  
qīng shān suì hūn   shù shuāng luò  
jiàn ài míng quán   lín jiāo měi huá báo  
yōu qíng chuā xīn   xiāng niàn pín chéng è  
qiě dāng xián   lùn jīn zuó