晓出西塘

元代 刘因
塘水随人缓步行,哀湍激石故轻清。太行秾秀霜洗净,全赵规模天凿成。 偶为登临发悲咏,忽从毛发散秋声。殷勤莫尽樽中酒,留到青山佳处倾。
táng shuǐ suí rén huǎn xíng   āi tuān shí qīng qīng tài xíng nóng xiù shuāng jìng   quán zhào guī tiān záo chéng
ǒu wèi dēng lín bēi yǒng   cóng máo sàn qiū shēng yīn qín jǐn zūn zhōng jiǔ   liú dào qīng shān jiā chǔ qīng