小重山

宋代 祖可
谁向江头遣恨浓。碧波流不断,楚山重。柳烟和雨隔疏钟。 黄昏后,罗幕更朦胧。 桃李小园空。阿谁犹笑语,拾残红。珠帘卷尽落花风。 人不见,春在绿芜中。
shuí xiàng jiāng tóu qiǎn hèn nóng liú duàn   chǔ shān zhòng liǔ yān shū zhōng
huáng hūn hòu   luó gèng méng lóng
táo xiǎo yuán kōng ā shuí yóu xiào   shí cán hóng zhū lián juǎn jǐn luò huā fēng
rén jiàn   chūn zài 绿 zhōng