晓沧惠香米,兼以诗贶,赋此为谢,并送之汀州

清代 丘逢甲
昨荷君过存,袖米为吾贻。袖中复何有,媵米更有诗。 诵诗齿颊香,如得班马词。君云米亦香,远自平城来; 粒粒如明珠,大小无参差;不忍独用享,分子持作糜。 我闻色为喜,涤锜备午炊。呼童汲井华,文武火交资。 甫熟未及餐,已觉香流匙。取君诗再诵,感叹翻无涯。 君今方奉檄,筹赈淮徐馈。一命思济物,宁复论官卑。 朝廷重恤灾,已截漕济之。灾重遍给难,复诏民捐赀。 许汇捐者名,冠带给所司。粤民夙好义,急公如其私。 每闻邻省灾,泛舟无迟迟。馈民百万众,引领瞻南维。 岂知粤中状,民力近亦疲。民力虽已疲,好义风未衰。 君来潮四月,捐者犹累累。汀州虽闽郡,近粤情无歧。 闻君及春往,已作别后思。龙山听雨夜,凤水看云时。 别思亦无他,思起民疮痍。愿得足谷翁,慷慨能好施。 舳舻运万斛,陆续淮河湄。米虽腐亦香,馈者食易为。 去岁已告灾,计今且及期。颇闻被灾处,草木无根皮。 不知馈民况,能再支许时?念此不能餐,北望挥涕洟。 作诗用报君,勉哉速驰驱。
zuó jūn guò cún   xiù wèi xiù zhōng yǒu   yìng gèng yǒu shī
sòng shī chǐ 齿 jiá xiāng   bān jūn yún xiāng   yuǎn píng chéng lái  
míng zhū   xiǎo cēn   rěn yòng xiǎng   fèn chí zuò
wén wèi   bèi chuī tóng jǐng huá   wén huǒ jiāo
shú wèi cān   jué xiāng liú chí jūn shī zài sòng   gǎn tàn fān
jūn jīn fāng fèng   chóu zhèn huái kuì mìng   níng lùn guān bēi
cháo tíng zhòng zāi   jié cáo zhī zāi zhòng biàn gěi nán   zhào mín juān
huì juān zhě míng   guàn dài gěi suǒ yuè mín hǎo   gōng
měi wén lín shěng zāi   fàn zhōu chí chí kuì mín bǎi wàn zhòng   yǐn lǐng zhān nán wéi
zhī yuè zhōng zhuàng   mín jìn mín suī   hǎo fēng wèi shuāi
jūn lái cháo yuè   juān zhě yóu lěi lěi tīng zhōu suī mǐn jùn   jìn yuè qíng
wén jūn chūn wǎng   zuò bié hòu lóng shān tīng   fèng shuǐ kàn yún shí
bié   mín chuāng yuàn wēng   kāng kǎi néng hào shī
zhú yùn wàn   huái méi suī xiāng   kuì zhě shí wèi
suì gào zāi   jīn qiě wén bèi zāi chù   cǎo gēn
zhī kuì mín kuàng   néng zài zhī shí   niàn néng cān   běi wàng huī
zuò shī yòng bào jūn   miǎn zāi chí