闲中偶咏

宋代 陆游
举世纷纷名利间,天公偏赋此身闲。 尘衣濯罢沧浪水,茅舍归来会计山。 邻舍擎盘分麦饭,野人曳杖叩柴关。 酒逋诗债何时了,未死何妨且旋还。
shì fēn fēn míng jiān   tiān gōng piān shēn xián
chén zhuó cāng làng shuǐ   máo shè guī lái kuài shān
lín shè qíng pán fēn mài fàn   rén zhàng kòu chái guān
jiǔ shī zhài shí le   wèi fáng qiě xuán hái