鲜于子骏用鲁直见寄韵因以为谢

宋代 李之仪
云间彼上人,处污能见垢。咄咄向风雅,入国知温厚。 别来仰高山,霜风刮衰颜。新诗解人颐,调古不可攀。 练练瑚琏姿,森森栋梁气。愿学固有归,黯然由此起。 世味淡于蜡,孤怀冷如冰。十年问归路,歌舞怀西陵。 岁晏感飘蓬,老去委瓠落。岂无杖头钱,斗酒不问浊。 尚平累愈重,欲去亦良难。安得厕木雁,才与不才间。 遇君本有地,怅我将焉宅。引领溯家山,一望几千尺。 何须惊堕叶,会当鉴攘鸡。风来北窗下,此况谁为知。
yún jiān shàng rén   chù néng jiàn gòu duō duō xiàng fēng   guó zhī wēn hòu    
bié lái yǎng gāo shān   shuāng fēng guā shuāi yán xīn shī jiě rén diào   pān    
liàn liàn liǎn 姿   sēn sēn dòng liáng yuàn xué yǒu guī àn   rán yóu    
shì wèi dàn   huái 怀 lěng bīng shí nián wèn guī   huái 怀 líng 西    
suì yàn gǎn piāo péng   lǎo wěi luò zhàng tóu qián dǒu   jiǔ wèn zhuó    
shàng píng lèi zhòng   liáng nán ān yàn cái   cái jiān    
jūn běn yǒu   chàng jiāng yān zhái yǐn lǐng jiā shān   wàng qiān chǐ    
jīng duò   huì dāng jiàn rǎng fēng lái běi chuāng xià   kuàng shuí wèi zhī