鮮于子駿用魯直見寄韻因以為謝

宋代 李之儀
雲間彼上人,處污能見垢。咄咄向風雅,入國知溫厚。 別來仰高山,霜風颳衰顏。新詩解人頤,調古不可攀。 練練瑚璉姿,森森棟樑氣。願學固有歸,黯然由此起。 世味淡於蠟,孤懷冷如冰。十年問歸路,歌舞懷西陵。 歲晏感飄蓬,老去委瓠落。豈無杖頭錢,斗酒不問濁。 尚平累愈重,欲去亦良難。安得廁木雁,才與不才間。 遇君本有地,悵我將焉宅。引領溯家山,一望幾千尺。 何須驚墮葉,會當鑒攘雞。風來北窗下,此況誰為知。
yún jiān shàng rén   chù néng jiàn gòu duō duō xiàng fēng   guó zhī wēn hòu    
bié lái yǎng gāo shān   shuāng fēng guā shuāi yán xīn shī jiě rén diào   調 pān    
liàn liàn liǎn 姿   sēn sēn dòng liáng yuàn xué yǒu guī àn   rán yóu    
shì wèi dàn   huái lěng bīng shí nián wèn guī   huái líng 西    
suì yàn gǎn piāo péng   lǎo wěi luò zhàng tóu qián dǒu   jiǔ wèn zhuó    
shàng píng lèi zhòng   liáng nán ān yàn cái   cái jiān    
jūn běn yǒu   chàng jiāng yān zhái yǐn lǐng jiā shān   wàng qiān chǐ    
jīng duò   huì dāng jiàn rǎng fēng lái běi chuāng xià   kuàng shuí wèi zhī