先月亭后拥竹前俯广心潭

明代 王世贞
初日固自雄,不如初月色。诸岭犹黯■,此亭最先得。 微辉现眉宇,潜颖窥间隙。丛筱玉破碎,澄波金融液。 呼杯一受之,晶荧若珠珀。使我肺腑间,廓如广寒宅。
chū xióng   chū yuè zhū lǐng yóu àn     tíng zuì xiān    
wēi huī xiàn méi   qián yǐng kuī jiàn cóng xiǎo suì chéng   jīn róng    
bēi shòu zhī   jīng yíng ruò zhū shǐ 使 fèi jiān kuò   guǎng hán 广 zhái