闲游

宋代 陆游
出杂羊牛牧,归随鸟雀栖。 聊持数匙饭,就乞半盂齑。 浩荡凌原野,崎岖历涧溪。 闲游岂不好,客意自凄凄。
chū yáng niú   guī suí niǎo què
liáo chí shù shi fàn   jiù bàn
hào dàng líng yuán   jiàn
xián yóu hǎo