閒遊

宋代 陸游
出雜羊牛牧,歸隨鳥雀棲。 聊持數匙飯,就乞半盂齏。 浩蕩凌原野,崎嶇歷澗溪。 閒遊豈不好,客意自淒淒。
chū yáng niú   guī suí niǎo què
liáo chí shù shi fàn   jiù bàn
hào dàng líng yuán   jiàn
xián yóu hǎo